Ở đời chỉ có những kẻ
sợ thất bại và không dám làm gì mới là thất bại thật sự. Một khi có cố gắng,
nhất định sẽ có thành quả!
·
Có một chàng thanh niên người Na Uy đã vượt biển đến nước Pháp
để ghi danh thi vào Học Viện Âm Nhạc Paris (Conservatoire de Paris) nổi tiếng
thế giới. Trong giờ thi, mặc dù anh ta đã cố gắng hết sức để thể hiện khả năng
của mình với một trạng thái tốt nhất nhưng vẫn không được tuyển chọn.
Ban giám khảo đã cân nhắc nhiều mặt để vớt chàng thí sinh tài
năng, nhưng lá phiếu quyết định của một vị giám khảo rất nghiêm khắc và khó
chịu, cố tình vạch lá tìm sâu, để rồi cuối cùng vẫn đánh rớt chàng trai trẻ.
Chàng thanh niên không một đồng xu trong người, đành buồn bã
lang thang trên các con phố của Paris. Thế rồi anh dừng lại ở khoảng lề đường
không xa Học Viện Âm Nhạc, anh đứng dưới một thân cây, và tiếng vĩ cầm bắt đầu
vang lên theo nhịp kéo của anh. Anh ta chơi hết bản nhạc này đến bản nhạc khác,
thu hút rất đông người dừng chân lắng nghe.
Chàng thanh niên đói khát và trắng tay cuối cùng nâng hộp đựng
đàn của mình lên, mọi người xúm lại ân cần bỏ tiền vào thay cho lời tán dương
dành cho tài năng trẻ.
Bất ngờ có một khách bộ hành khá lớn tuổi, dáng vẻ ngạo mạn
khinh thường, có lẽ cũng có mặt từ lâu, rẽ đám đông bước tới, ném mấy đồng cắc
xuống dưới chân của chàng thanh niên.
Anh ngước mắt nhìn ông
ta, không biết ông ta là ai, sau đó lặng lẽ cúi xuống nhặt những đồng tiền trên
mặt đất, bước tới đưa cho người đó và nói: “Thưa ngài, tiền của ngài rơi
xuống đất đây này”.
Ông kia cầm lấy mớ
tiền cắc rồi lại một lần nữa ném xuống dưới chân của anh và nói: “Tiền này ta đã cho ngươi, nó là của ngươi rồi, ngươi phải nhận
lấy”.
Chàng thanh niên một
lần nữa ngẩng lên nhìn ông ta, rồi cúi người thật sâu xuống cám ơn mà nói: “Thưa ngài, xin cảm ơn sự giúp đỡ của ngài. Vừa rồi tiền của ngài
rơi xuống mặt đất, tôi đã cúi người xuống nhặt lên, bây giờ tiền của tôi rơi
xuống mặt đất, xin phiền ngài cũng nhặt lên giúp tôi”.
Người đàn ông thật sự kinh ngạc trước nhân cách rất kiên quyết
nhưng cũng lại rất nhã nhặn khiêm tốn của chàng nhạc sĩ đường phố. Cuối cùng
ông cũng cúi xuống nhặt những mấy đồng xu do chính tay mình vừa ném xuống lề
đường, đến bỏ vào hộp đàn của chàng trai trẻ, rồi lầm lũi bỏ đi.
Sau đó, chàng thanh niên trẻ bất ngờ nhận được giấy báo trúng
tuyển vào Học Viện Âm Nhạc Paris. Ngày nhập học, anh ngỡ ngàng nhận ra một
trong các vị thầy dạy của anh tại đây chính là người đàn ông đứng tuổi đã ném
những đồng xu xuống đất hôm trước và hóa ra ông cũng chính là vị giám khảo
nghiêm khắc đã đánh rớt anh trong cuộc thi tuyển.
Trong cuộc sống luôn có những thời điểm mà chúng ta rơi
vào đường cùng. Đó là những tháng ngày đen tối nhất, chẳng hạn như bạn thi
trượt đại học, bạn bị người yêu bỏ, bạn bị đuổi việc… Ai cũng đã từng trải qua
ít nhất một lần như vậy. Nhưng điều quan trọng là bạn biết vững vàng đứng lên
và không bao giờ bỏ cuộc trước số phận.
Khi bạn biết cúi xuống trong một khoảnh khắc nào đó của cuộc
sống, bạn là người biết chịu đựng và đã trưởng thành. Khi bạn chấp nhận hạ mình
để làm bất cứ việc gì có thể nuôi sống bản thân vượt qua cơn bĩ cực, bạn mới có
thể vững bước đứng lên và đi đến thành công.
Ở đời chỉ có những kẻ sợ thất bại và không dám làm gì mới là
thất bại thật sự. Một khi có cố gắng, nhất định sẽ có thành quả!
Theo Tri thức trẻ




0 nhận xét:
Đăng nhận xét