Trong
thế chiến thứ II, không lực Anh và Hoa Kỳ rất lo lắng khi nhiều máy bay của họ
bị bắn hạ. Họ muốn bọc sắt thêm vào những chỗ trọng yếu trên máy bay nhưng
không biết nên bọc vào chỗ nào.
Abraham
Wald – nhà
toán học nghiên cứu về thống kê người Hungary lúc đó được thuê để làm việc này,
và ông đã đánh dấu các vết đạn trên các máy bay sau khi ra trận quay về. Ông
phát hiện hai khu vực quan trọng trên thân máy bay – chỗ giữa đôi cánh và chỗ
giữa hai đuôi là nơi có ít vết đạn hơn cả.
Ông quyết định bọc thép vào những chỗ này, chỗ mà có ít vết đạn hơn.
Tại sao ông lại làm vậy? Theo
lẽ thông thường thì phải gia cố những chỗ có nhiều vết đạn nhất chứ? Theo Wald,
vì máy bay trúng đạn một cách ngẫu nhiên, những chiếc ông khảo sát đều là những
chiếc đã quay trở về được, có nghĩa là dù dính đạn nhưng chưa bị rơi. Như vậy
chính những lỗ đạn ông không
nhìn thấy trên
những chiếc không trở về mới là nguyên nhân làm máy bay rơi và là vị trí cần
tăng cường bảo vệ.
Trong doanh nghiệp, chúng ta thường chỉ để ý những vấn đề mà ta
có thể nhìn thấy và tìm cách sửa chữa nó. Thế nhưng nếu đó là việc vẫn xảy ra
thường xuyên và chưa tạo ra nguy cơ gì, thì có lẽ những vấn đề ta nhìn thấy
chưa hẳn là nguyên nhân gây tổn hại đến doanh nghiệp mà nguyên nhân chính là
những cơn sóng ngầm đang âm ỉ, những lỗ hổng mà chính chúng ta không nhìn ra
được mới là nơi cần phải xem xét củng cố lại.
Khi nhìn sự vật, hiện tượng thông thường theo một góc nhìn mới,
một tư duy khác biệt ta có thể phát hiện ra nhiều điều thú vị và biến nó trở
nên hiệu quả một cách không ngờ.


0 nhận xét:
Đăng nhận xét