Một buổi sáng, bố
làm hai bát mì trứng, một bát mặt trên có trứng, một bát mặt trên
không có trứng, đặt ngay ngắn trên bàn, rồi hỏi cậu con trai muốn ăn bát nào?
– Bát có trứng. Cậu
chỉ vào bát và nói.
– Nhường cho bố đi,
Khổng Dung 7 tuổi đã biết nhường lê, con 10 tuổi rồi.
– Khổng Dung là Khổng
Dung , con là con, con không nhường!
Bố hỏi dò : Không
nhường thật à?
– Không nhường!
Cậu bé kiên quyết trả lời, rồi lập tức cắn lấy một nửa miếng trứng, biểu thị
bát mì đã thuộc về mình.
Người bố đối với động
tác và tốc độ của cậu con hết sức kinh ngạc nhưng nhẫn nại hỏi lần cuối:
– Con không hối hận
chứ?
– Không hối hận.
Và để biểu thị quyết
tâm không gì lay chuyển, cậu ta ăn luôn miếng trứng còn lại.
Người bố lặng lẽ nhìn
con ăn xong bát mì, ông quay sang bắt đầu ăn bát mì không trứng của mình, thì
ra dưới đáy bát mì của người bố có hai cái trứng, cậu con cũng trông thấy rõ
ràng.
Ông chỉ vào hai cái
trứng trong bát mì, dạy cậu con rằng:
“Ghi nhớ! Người muốn
chiếm tiện nghi, sẽ không bao giờ chiếm được tiện nghi.”
Cậu con cảm thấy xấu
hổ.
Lần thứ 2. Buổi sáng chủ nhật, bố lại làm hai bát
mì trứng, cũng là một bát trứng nằm bên trên và một bát bên trên không có
trứng. Ông vô tư hỏi:
– Con ăn bát nào?
– Con 10 tuổi rồi, con
sẽ kính nhường cho bố. Vừa nói vừa lấy bát mì không trứng.
– Không hối hận chứ?
– Không ạ!
Cậu kiên quyết trả lời
rồi ăn rất nhanh, nhưng ăn gần hết cũng không thấy trứng đâu, còn người bố bắt
đầu ăn bát mì của mình, điều không ngờ là bát mì của ông ngoài cái trứng nằm
mặt trên còn có thêm một cái trứng nằm dưới đáy bát. Ông chỉ vào cái trứng nói
:
“Ghi nhớ! Người muốn
chiếm tiện nghi có thể phải chịu thiệt thòi lớn.”
Lần thứ 3. Trải qua vài tháng, bố lại nấu hai bát mì và
hỏi con:
– Ăn bát nào vậy con ?
– Khổng Dung nhường
lê, nhi tử nhượng diện. Bố là bậc bề trên, bố chọn trước đi ạ.
– Vậy bố không khách
sáo nhé.
Ông chọn lấy bát mì có
trứng, cậu con lần này thần thái bình tĩnh không vội như hai
lần trước, lấy bát mì không trứng mà ăn. Cậu ăn một lúc thì bất chợt phát hiện
trong bát mì của mình cũng có trứng. Người bố ý vị thâm trầm nói với con:
“Ghi nhớ! Người không
muốn chiếm tiện nghi, cuộc sống sẽ không để cho họ chịu thiệt thòi.”
Các bạn thấy đấy, cuộc sống luôn công bằng, không cho không ai và cũng
không vô tình lấy đi của ai bất cứ điều gì mà không có sự bù đắp, trả giá. Vì
vậy, hãy luôn trân trọng những giây phút mình được sống, học cách cho đi không
hối tiếc và tận hưởng những điều tuyệt vời mà cuộc sống mang lại cho chúng ta
mỗi ngày.


0 nhận xét:
Đăng nhận xét